Hãy sống vui vẻ với những điều ta yêu thích,những điều ta muốn khám phá,những việc ta muốn làm trong khuôn khổ cho phép của thời gian!

Thứ Sáu, 10 tháng 5, 2024

TÂM ĐÁ



Lòng lành tâm ắt sáng

Mờ ám đức nhân phai

Cuộc đời riêng mỗi phận

Hãy cần biết đúng sai

Nhân sinh muôn cách hiểu

Vạn vật lắm muôn loài

Trẻ già do cách nghĩ

Tâm thiện phúc thái lai

Nguyễn Văn Tuyên
THƠ-BÀI VIẾT-ÂM NHẠC

Thứ Năm, 9 tháng 5, 2024

ĐIẾU

VÔ CÙNG THƯƠNG TIẾC BÁC ƠI!

Than ôi!
"Nỗi đau nào hơn mất cha đây
Biển trời khôn xiết đất dầy đau thương
Tạo hóa sao nỡ vô thường
Chia lìa nghĩa nặng vấn vương đêm ngày

Đất trời u ám mây vần vũ
Xót cay nào ủ rũ trời nay
Tình thương cha tỏa rạng bấy nay
Cho cháu con những tháng ngày hạnh phúc

Chúng con xót lòng cách biệt cha mãi
Bởi trời kia tạo hóa vô thường
Cha đi gối đất nằm sương
Than ôi! Trời nỡ âm dương cách lìa

Hương trầm lan tỏa sánh lòng côi nhược
Nỗi lòng cha tạo phúc  vun trồng
Mưa trời vần vũ bể đông
Khóc than con lại đau chồng nỗi đau

 Nhớ:"Công sinh thành ví tựa trời cao
Nghĩa tình cha biển nào sánh kịp

Nát xé lòng con tự vấn mình
Vòng đời ngắn ngủi mỗi sinh linh
Bao thời nghĩa mẹ cần gìn giữ
Vạn kiếp Tình cha phải tỏ trình
Bảo ngọc nào bằng thân mẫu vậy
Giàu sang chẳng thể sánh cha sinh
Làm con hạnh phúc còn cha mẹ
Khắc cốt ghi tâm một bóng hình

Hỡi ôi!" Chúng con Dẫu lớn chưa khôn
Nỗi đau chia xé nhịp dồn dạ đau”

Tình thương cha ấm nồng bếp lửa
Một gia đình chất chứa thủy chung
Khó khăn vượt chẳng ngại ngùng
Đắp xây tổ ấm gắng cùng biết  vun

Lệ hai hàng,nỗi đau thống thiết
Mất cha rồi cay nghiệt lắm thay
Giờ bơ vơ trên cõi đời này
Bao nỗi tiếc nối chuỗi ngày thương nhớ

Trụ cột trong nhà do cha tạo dựng
Nếp gia phong cha truyền giữ trọn đời
Ra đi cha hãy thảnh thơi
Vui cùng tiên cảnh ở nơi suối vàng

Chúng con nguyện khơi nguồn nhớ cội
Khối tinh thần vững bởi lòng  ân
Tâm thanh dưỡng đức tinh thần
Thuần phong  mỹ tục bao lần cha răn

Vĩnh biệt cha!
Ô hô!
Ô hô!
Ô hô!
THƠ-BÀI VIẾT-ÂM NHẠC

Thứ Tư, 5 tháng 9, 2018

NỢ!

Nợ em anh phải âu sầu
Trái tim buốt nhói từ sâu thẳm rồi
Ở đời duyên nợ lứa đôi
Lấy gì trả được để tôi yên lòng
Đêm nay lệ lại nhỏ dòng
Đừng làm gió tủi cuồng phong canh dài
Chẳng cần phải tự trách hoài
Cái duyên đã nẩy đúng sai làm gì!


Kiếp đời vô cảm!

Đã trộm thương một người đàn bà cũ
Để bây giờ thổn thức đã bao đêm
Ánh mắt nào gieo tình vào nỗi nhớ
Hớp hồn ai khi mỗi sớm thu trong

Tôi đã yêu một tình yêu chất chứa
Nỗi tơ lòng cháy bỏng buổi chiều mong
Có lẽ nào tình sao còn bốc lửa
Nụ hôn nồng cố trộm để chiêm bao

Tôi đã say mối tình em mở cửa
Để lạc hồn trong thế giới ngọt ngào
Có phải chăng trái tim thức dậy
Nhói nhói vì sự cách trở cuồng phong

Tôi đã cuốn vào vòng xoay êm ái
Một kiếp đời cát bụi thong dong
Dẫu đã biết tình ai là vô vọng
Vẫn ngóng tìm vệt nhớ mãi hoài mong!

Nếu có phải ngày mai cách biệt
Con tim hồng vẫn chảy niềm yêu
Ai đã cho một ngọn gió thu chiều
Để hồn ai phách bạt phiêu diêu

Tôi đã trách mình sao khờ dại
Trộm lửa nồng đánh cắp một tình yêu
Sáng ngày mong tối lại tủi bao điều
Bởi  lẽ nào ĐÂU LÀ DO duyên phận….

CẢM NHẬN MÙA HẠ ĐANG VỀ

<