Hãy sống vui vẻ với những điều ta yêu thích,những điều ta muốn khám phá,những việc ta muốn làm trong khuôn khổ cho phép của thời gian!

Thứ Sáu, 15 tháng 9, 2017

CHIỀU NGÓNG THU
Nguyễn Văn Tuyên
(Ảnh: Nguyễn Duy)
Giọt nắng chiều thu ngủ dưới ao
Mông lung ảo ảnh đẹp không nào
Hoàng hôn sắc nước pha màu tím
Chập tối hồn mây trộn phớt đào
Thấy cảnh quê hương người thảng thốt
Dâng tình gốc cội bạn hanh hao
Bình yên trước khói lam chiều tỏa
Khấp khởi làm cho gợn sóng trào


HOA QUỲNH
Thơ: Nguyễn Văn Tuyên
Bán dạ chờ quỳnh mở nhụy hương
Trà thơm nhấp thưởng giữa đêm trường
Trăng lên vẫy gọi môi run khẽ
Nhụy hé đưa tình mắt nhỏ sương
Phấp phỏng người xưa quân tử đợi
Mông lung Rạng Đế tiểu nhân cương
Yêu hoa nỡ để vùi hoa dập
Bởi vậy lòng em trách đế vương
"CHÙM THU"
Thơ: Nguyễn Văn Tuyên
MÙA THU ĐẾN
Vào thu bất chợt thế thu ơi
Lá nhẹ rơi rơi phủ đất trời
Lạc đến tiên mơ mà tím lặng
Ai về bến mộng ngắm vàng rơi
Thu đưa kí ức lòng nhung nhớ
Nắng đón hoài thương dạ thốn dời
Bất chợt bên sườn non khói tỏa
Vô tình lãng đãng tiếc thu vơi
MƯA THU
Mưa thu thoáng gửi trước chiều tàn
Khẽ gọi anh ơi hạ đã tan
Nắng nhạt chiều về đan kẽ tóc
Mây buồn tối ghé phủ lồng san
Vu vơ tới chốn hoang chiều thoảng
Thổn thức lòng nơi vắng tím tràn
Cảnh sắc thu buồn reo lá nhẹ
Làm em nhỏ lệ ướt thu than
SẮC NẮNG THU VƯƠNG
Sắc nhạt thu vương trải khắp đường
Hòa cùng thảm bạc tối chiều thương
Lơ phơ cỏ ngậm tình sương nhỏ
Rải rác cây buông bạc gió trường
Sớm dậy bình minh mưa hạt mỏi
Mây im chập tối gió nhân vương
Thu tình ảo thực người đâu thấy
Chắc tại mơ hoài cảnh thập phương
THU TÌNH VÀO ĐÊM
Giấc mộng thu tình lúc nguyệt ngơi
Trăng vàng khuất dưới đám mây trời
Đêm về lốp đốp mưa thưa hạt
Tối ghé rì rào gió nhẹ chơi
Phảng phất hương đồng mùi nếp cốm
Bồn chồn gió nội thoảng men tươi
Đâu đây dưới bến đò xưa hiện
Cặp bóng trăng thuyền cũng lả lơi
THU NHẮN GỬI
Chiều nay gió gửi nhắc thu mong
Cảm giác trào dâng tiếng trống lòng
Mắt ngước xa trời nơi tĩnh vắng
Tai nghe cạnh núi chốn bình phong
Tình em ngọt khát mùa vàng chín
Ngại lão buông hờ tuổi tím đong
Nức nở thu buồn rơi lệ đấy
Thu chờ đợi ngóng bão mùa xong

TRÁI NGỌT THU BẤT TẬN
"Chúc mừng cặp vợ chồng chênh lệch 52 tuổi vẫn đẹp đôi"
Chín chục thu đâu đã tính già
Tình yêu trái ngọt đẹp đôi ta
Gia đình hạnh phúc trăm năm nhé
Tổ ấm mừng cùng vạn thế gia
Đám cưới linh đình vang tháng tiệc
Ngày vui rộn rã bốn tuần qua
Người chê kẻ trách nào xem đủ
Chỉ rõ rằng nay vẫn đượm đà
BÁO SÁNG
Thơ: Nguyễn Văn Tuyên
Gà vừa gáy báo dậy thôn trang
Rộn nhịp âm vang khắp xóm làng
Bóng tối đêm tàn sau giấc ngủ
Bình minh hé mở điểm thời gian
Bây giờ phố xá đâu còn thấy
Quá khứ quê mùa để nhớ mang
Tiếng gáy xưa rồi nên trẻ lạ
Bình yên sướng dạ tiếng ngân vang

Thứ Bảy, 2 tháng 7, 2016

KIẾP HỒNG NHAN THÚY KIỀU

TRƯỜNG CA:
KIẾP HỒNG NHAN THÚY KIỀU
Nguyễn Văn Tuyên
( Nhớ Tố Như )
Thể Song thất lục bát
Ai từng kể chuyện thời xưa cũ
Cảnh bất công vần vũ gió mưa
Bao năm cuộc sống như đùa
Đời nghiệt cay mãi chẳng chừa ra cho
Vì đâu kẻ ác lo tồn tại
Bởi lẽ đời có ngại chi đâu
Dẫu rằng tình nghĩa làm đầu
Mà sao tiền bạc làm nhầu chữ danh
Xem khi đất lở tanh bành thế
Cõi hạ trời u uất bể trầm luân
Ngỡ rằng thiên tạo phúc phần
Để cho ai phải mực cân vơi đầy
Buồn đời chặt chẽn gây oan ức
Cõi hận tình đâu cực bởi ai
Cứ tin người ấy có tài
Mà nay biệt tích ở ngoài ải xa
Thân mềm yếu liễu đài hoa các
Phải chịu thay người khác tủi cơn
Trăm năm gương ấy buồn lơn
Ngàn năm dấu tích tiếng hờn bên tai
Cầu mong buổi sớm ai còn đợi
Nước mắt lòng với sợi nhớ mong
Chiều tà khuất hận trong lòng
Chỉ mong chàng gủi tơ lòng cho ai
Cầm cung tiếng khóc than hoài nhớ
Tiếng não nề tại cớ làm sao
Vang lên vận cảnh hồng đào
Để dồn tâm trí gửi vào hư vô!
Chiều về miệng tím khô chưa rõ
Có nhớ về trăng tỏ lúc đêm qua
Lòng đau lệ ướt nhạt nhòa
Gửi nguyệt cùng với chăng là nỗi đau
Lần lữa để mỏi tàu thân mệt
Ngóng nhạn về mặt nghệt trời xa
Âu rằng thân phận đàn bà
Mua vui thân chịu hải hà mà thôi!
Niềm cay đắng thân cô gánh chịu
Khúc dạ trường gian díu vì đâu
Thương thay khúc hát trăng sầu
Làm cho khuấy đục tình đầu trăng ơi
Tin đưa mãi gửi mời không biết
Lũ quỷ kia đủ thiệt xấu xa
Để cho thân gái phai nhòa
Dìm trong nước mắt lời ca oán tình
Làng chơi lắm kiểu hình muôn trạng
Thói ghen đời lắm dạng khôn lường
Ở trong trời đất thập phương
Thói đời nghiệt ngã muôn đường khác nhau
Âu là phận tủi đau đành chịu
Cảnh ức oan tằng tịu ai ngay
Phận đen đỏ cảnh chuyển xoay
Làm cho nhân thế rõ bày tâm trong
Xin đừng trách thói lòng xưa ấy
Vốn lẽ đời tình mấy tặng cho
Mỗi người riêng mỗi quái trò
Lục lâm thảo khấu cũng do lẽ đời
Hiên ngang sức mạnh thời nhất thống
Nghĩa trọn tình theo ,chống tại ai
Đường đường khí phách đại tài
Vì tình chết đứng đúng sai phân trần
Khen chê cái kiếp phần oan trái
Mắc thói đời bởi tại dại khôn
Cho đời cam chịu vong tồn
Làm trai hứng chịu càn khôn xoay vần
Đời thường nhắc bỉ cân mưu chước
Mục đích lừa đạt được là xong
Trắng tay quân tử mặc lòng
Hiên ngang chết đứng máu dòng chảy qua
Thiên thời vận khí xa trường kiệt
Đức nhẫn sinh tách biệt vì đâu
Ngẫm do muôn sự buổi chầu
Ai hay bị nhục cô đầu cầm ca
Cung đàn nghiệp chướng ra tay vuốt
Máu nhỏ xuôi buông buốt rụng rời
Lời than vãn ai oan nức nở
Để nhịp dồn đứt hết sợi chia xa
Quan trên" xét lượng "tà chiều tỉnh
Gả ép cho bất chính quân mình
Cùng đường thân liễu vô hình
Gửi thân nước xiết nhục vinh coi thường
Trời phật tỏ lòng thương cứu hộ
Đưa quay về lòng ngộ chúng sinh
Kiếp hồng nhan thân bạc tình
Bày vẽ thêm trò để mình thở than
Duyên tơ chỉ mối càn lần lữa
Phải chịu thêm thử lửa thân gầy
Thói đời vần vũ tối mây
Đò ngang chuyển dọc mặt đầy sâu lo
Cửa thiền mở lộ cho nàng sửa
Chăm lo phật pháp hứa quên tình
Ở quê quá độ hàn kình
Lời thề xưa nhắc tự tình người xưa
Về bên lối đón đưa một thuở
Nghĩa nặng còn chung ở tại son
Tình xưa cách biệt héo mòn
Thì nay duyên vẫn cứ còn nhớ nhau
Tuy rằng chị trước sau em gánh
Sợi nối tình chắp cánh người xưa
Duyên hồng thắm thế cũng vừa
Ân tình để lại đón đưa thật lòng
Thương người thỏa nỗi mong chờ đợi
Tái ngộ thay vừa mới chạnh lòng
Thương cho một kiếp long đong
Nặng vì chữ hiếu hoài mong chữ tình
Làm con cách cũ bình cho thỏa
Phận liễu mòn ai trả phận duyên
Một thời sóng gió đường thuyền
Biển khơi nổi giận tiền duyên đúng là
Trách! thương một kiếp tài hoa tỏ
Để chịu cam mới rõ ngọn ngành
Thân tình ấy thôi đã rành
Gieo thêm day rứt sao đành bỏ qua
Tình xưa thẹn nhớ là đau đáu
Nuốt tủi cùng tim náu tình ta
Xem ra nghĩa cũ mặn mà
Chi bằng tình bạn xót xa vui đời
Hi sinh ước nguyện vơi đầy để
Cảnh sum vầy đáng kể lắm thay
Trời cho ít ngọt nhiều cay
Thử lòng để tỏ tháng ngày vượt ra
Thương cho kiếp ấy đa sầu quá
Cảnh cá lồng chim chậu có từ xưa
Bây giờ phụ nữ dáng dừa
Đâu còn chịu cảnh lọc lừa là may!
Ô hay tạo hóa bày trò nhỉ
Nỗi nhớ lòng bền bỉ vì ai
Khen cho phận kiếp hoa cài
Tấm thân liễu mỏng mà hoài sắc xuân
Than gì kiếp bạc thân trời định
Một mối lòng tơ tính thỉnh làm sao
Buồn thay cái kiếp má đào
Mà sao nước mắt nhả vào hàng đêm
Giờ đây nguyệt sáng bên thềm tỏ
Khẽ khép hồn nho nhỏ lặng thâm
Yêu nhau phận lỡ âm thầm
Chỉ còn lưu lại tri âm cung đàn
Nhìn nhau ánh mắt làn xanh tiếc
Miệng nở hoa cười tiệc hội an
Vui trong thế sự luận bàn
Chén trà thơm vị tỏa làn khói hương
Vui cùng kế sách tương đồng cảm
Thật diệu kỳ nét khảm đồng tâm
Thương nhau quý trọng tình thâm
Cầm kỳ thi họa không nhầm chút nao
Bao dung nghĩa đáng hào hoa đẹp
Thật chí tình cho khép nợ duyên
Hồng ân định rõ truân chuyên
Song hành thế mới lưu truyền đến nay
NVT- 19/6/2016

CẢM NHẬN MÙA HẠ ĐANG VỀ

<